• SỞ VĂN HÓA, THỂ THAO VÀ DU LỊCH BẮC GIANG - Đ/C SỐ 74 Đ. NGUYỄN THỊ LƯU - P. NGÔ QUYỀN - TP. BẮC GIANG
Liên kết

 

 

 

Thông kê truy cập
  • Tổng số lượt: 1924684
  • Số người đang xem: 29
  • Trong ngày: 673
  • Trong tuần: 21136
  • Trong tháng: 1572461
  • Trong năm: 1572461
Trang chủ

TÌM “ĐẦU RA” CHO THỔ CẨM KHE NGHÈ

( 01:07 | 14/11/2011 ) Bản để inGửi bài này qua Email

Quỹ đất nông nghiệp hạn chế nên đồng bào Cao Lan ở bản Khe Nghè, xã Lục Sơn (Lục Nam) chủ yếu sống nhờ vào nguồn lợi từ rừng, ngoài ra còn có thêm nghề dệt thổ cẩm, góp phần bảo tồn nghề truyền thống và tăng thu nhập những lúc nông nhàn. Tuy nhiên, "đầu ra" của sản phẩm này còn gặp nhiều khó khăn.

Bản Khe Nghè có 66 hộ, chủ yếu là người dân tộc Cao Lan. Những năm qua, bà con trong bản đã bảo tồn được nhiều nét văn hóa đặc trưng mang đậm bản sắc dân tộc, trong đó có nghề dệt thổ cẩm. Trải qua thời gian cùng với tập quán du canh, du cư, sự cầu kỳ, phức tạp ở họa tiết, hoa văn và nguyên liệu khó tìm nên nghề dệt thổ cẩm của đồng bào Cao Lan đã có thời kỳ bị chìm trong quên lãng. Bà Trạc Thị Ngọn, 72 tuổi - một người dân trong bản bồi hồi nhớ lại, lúc còn là con gái ở vùng Đèo Gia (Lục Ngạn), bà đã biết dệt những bộ trang phục thổ cẩm cho mình. Năm 1955, chuyển về sống tại bản Khe Nghè, trong ngày cưới, bà đã mặc bộ trang phục truyền thống về nhà chồng do chính tay bà dệt. Thời gian trôi đi, những bộ trang phục cầu kỳ đó không ai còn giữ, bà Ngọn luôn trăn trở và tìm cách lưu giữ truyền thống văn hoá của dân tộc.

Từ năm 2006, đồng bào dân tộc Cao Lan phấn khởi khi Đảng, Nhà nước có chủ trương hỗ trợ kinh phí giúp bà con bảo tồn giá trị văn hóa ở Khe Nghè. Nhờ vậy, từ ngày đầu chỉ có ba bộ khung dệt, đến nay cả bản có 20 khung, số người biết dệt cũng tăng lên 30 người. Trước đây, để làm nên những bộ trang phục dệt truyền thống đòi hỏi sự cầu kỳ, nhiều công đoạn, từ trồng bông, kéo sợi, ngâm nước, nhuộm cho đến lên khung, thêu, may vá. Tuy nhiên, do được hướng dẫn quy trình mới, bà con không trồng bông và quay sợi nữa mà mua sợi công nghiệp về làm, giá rẻ, đỡ nhiều chi phí, công sức. Vậy là, không chỉ người già, lớp trẻ nơi đây cũng được bà Ngọn cùng các nghệ nhân truyền dạy nghề dệt. Riêng gia đình bà Ngọn đa phần con cái thành thục các công đoạn dệt, thêu. Nhờ được khôi phục nghề truyền thống, đồng bào trong bản nhiều lần được mời đi tham dự, trình diễn nghề những dịp lễ hội.

Tuy nhiên, ông Dương Văn Quang, Bí thư Chi bộ bản Khe Nghè cho biết: Nghề dệt truyền thống ở đây đã được khôi phục nhưng thực tế nhiều sản phẩm làm ra chưa tìm được thị trường tiêu thụ, nếu bán được thì giá cũng rất thấp nên mọi người, nhất là lớp trẻ không hào hứng với nghề. Một thực tế nữa, đồng bào chỉ mặc trang phục truyền thống trong những ngày hội, ngày tết cổ truyền; một số mẫu sản phẩm dệt như: khăn, áo nhiều người ưa thích mua làm đồ lưu niệm, còn các loại váy, ít người quan tâm. Để dệt được một chiếc chăn, màn phải mất hàng tháng trời, tính ra giá thành phải hơn một triệu đồng/chiếc, trong khi mẫu mã sản phẩm đơn điệu nên rất ít người mua. Ông Quang bày tỏ: Mong muốn nghề dệt của quê mình không chỉ dừng lại ở việc bảo tồn mà cần được mở rộng, phát triển hơn. bà con cũng mong nhận được thêm sự hỗ trợ để tham quan, học hỏi các mô hình dệt thổ cẩm truyền thống của các dân tộc ở nhiều vùng miền, để vừa tìm mẫu mã mới, vừa tìm kiếm thị trường tiêu thụ.

Xung quanh vấn đề bảo tồn, phát triển nghề dệt thổ cẩm của đồng bào Cao Lan ở Khe Nghè, ông Phạm Văn Thể, Bí thư Đảng ủy xã Lục Sơn cho biết: Hiện xã và huyện Lục Nam đã có chủ trương mở rộng mô hình, quảng bá, giới thiệu và tiêu thụ sản phẩm thổ cẩm. Cụ thể, xã đã có chủ trương xây dựng nhà văn hóa trưng bày sản phẩm du lịch tại khu vực Trại Cao trên tuyến đường 293 đi Tây Yên Tử, giới thiệu và bán đồ lưu niệm. Việc giúp bà con học tập kinh nghiệm dệt, thêu, thay đổi, làm phong phú về chủng loại, mẫu mã sản phẩm cũng được chính quyền tính đến. Bên cạnh đó, theo ông Thể, việc xây dựng hai chiếc cầu qua suối giúp bà con đi lại thuận tiện là rất cần thiết, góp phần thúc đẩy kinh tế, văn hóa, xã hội. Tuy nhiên, để làm được những việc này cần có sự quan tâm nhiều hơn nữa từ các cấp chính quyền và ngành chức năng, có như vậy mới góp phần bảo tồn và phát huy giá trị nghề dệt thổ cẩm, mang lại thu nhập cho bà con.

Khải Hoàn

;?>