• Kể từ 01/3/2019 Địa chỉ trang thông tin Sở VHTTDL Bắc Giang đăng nhập theo địa chỉ https://svhttdl.bacgiang.gov.vn
Liên kết

 

 

 

Thông kê truy cập
  • Tổng số lượt: 4312908
  • Số người đang xem: 36
  • Trong ngày: 4090
  • Trong tuần: 9616
  • Trong tháng: 480665
  • Trong năm: 3960685
Trang chủ

Về miền róc rách Đá cuội - Huyền thoại có thực trong rừng thẳm

( 16:35 | 04/11/2009 ) Bản để inGửi bài này qua Email

Người Á đông luôn mang trong mình bản năng tôn thờ cội nguồn. Cái gì sinh ra cũng có cội nguồn. Suối Mỡ cũng có cội nguồn nhờ vào những dấu tích đá. Đá  kể cho loài người nghe huyền thoại về nàng Quế Mỵ Nương mở suối mang nước về cho đồng ruộng của dân làng, mùa màng tốt tươi, cuộc sống nhân dân no ấm. Đó là dấu tích bàn thờ bằng đá từ buổi nguyên sơ. Người đời sau nhớ công ơn của nàng nên đã lập hệ thống đền Thượng, đền Trung, đền Hạ để thờ nàng và suy tôn làm Thượng Ngàn Thánh Mẫu. Năm bậc thác to nhỏ dội từ đền Thượng xuống đền Trung dân gian truyền miệng rằng đó là dấu năm ngón tay của nàng Quế Mỵ Nương.

Khu vực Suối Mỡ không đơn thuần chỉ là một thắng cảnh đẹp mà còn mang trong mình những di tích thời Trần. Người ta tìm thấy trên đá dấu vết từ đời nhà Trần chống quân Nguyên Mông, lấy thượng nguồn suối Mỡ làm nơi đóng quân, bãi quần ngựa…

Ngôi đền thờ Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn cách đây mấy chục năm rất đơn sơ, lẻ bóng người qua lại. Bỗng một hôm, người dân khu Hố Chuối này thấy một bà lão gần sáu mươi, khoẻ mạnh, tay cắp nải về đây ở, chăm nom ngôi đền hoang sơ. Con đường rừng heo hút in mãi bóng dáng bà cụ ngày này qua ngày khác đi quyên góp các nơi về xây dựng lại đền. Bà bảo cái căn số bà bị Tướng quân Trần Quốc Tuấn sai khiến về đây trông nom. Nói chuyện với bà giữa ban ngày mà như trong mơ vậy. Có lúc ngờ bà lão ở tuổi 81 lẫn chăng? Nhưng có lẽ vì một đức tin kỳ lạ khiến cho bà cụ bỗng mơ thấy những điều cũng kỳ lạ thật khó lý giải. Cụ kể rằng:

“’ Ngày đi quyên góp, tối về trải manh chiếu ra nằm ngủ trong hậu cung nhỏ. Bỗng cụ nhìn thấy hai con rắn nhỏ, xuống ba giọt máu, cụ bình tĩnh khấn rằng: 

“Con lậy các quan, con tên là Trần Thị Hằng, con đến đây không phá phách gì cả; Con về đây đi khuyên góp để xây dựng đền; Các quan cho quân rút đi để con khỏi hãi. Những loài côn trùng là kiến bỗng, con càng càng như lần đầu thấy có hơi ấm con người nên kéo về. Cụ bảo đó là âm binh về hỏi lòng thành tâm của cụ. Rồi khi ngủ thiếp đi, cụ lại mơ thấy Tướng quân Trần Quốc Tuấn, đầu đội mũ cánh chuồn, chân đi hia, áo giáp oai hùng, kiếm đeo ngang người, đi từ cái giếng trước cửa đền, gặp cụ và chỉ cách cho cụ xây dựng đền. Cụ đã cùng nhân dân địa phương nơi này tu sửa dần dần ngôi đền rộng rãi và thoáng mát giữa đại ngàn. Mái tóc bạc phơ, đôi mắt mờ đục nhưng linh hoạt lạ thường, nước da hồng hào, dáng người nhanh nhẹn, trí nhớ còn mẫn tuệ của cụ khiến người ta ngỡ cụ như một chúa bà nơi này. Câu chuyện hư hư ảo ảo của cụ như góp thêm vào kho tàng dân gian một huyền thoại về ngôi đền thờ Hưng Đạo Vương của khu di tích suối Mỡ.  Một huyền thoại sống động trong đời sống thực tại, với con người thực. Mà mấy chục năm nữa thôi, người đời nối tiếp nhau có thể kể rằng: ngày xửa ngày xưa, có một người đàn bà con cháu họ Trần về đây xây dựng đền theo lời chỉ dẫn của Hưng Đạo Vương. Nàng làm xong việc trần thế rồi hoá thành tiên bay về trời… Huyền thoại nối tiếp huyền thoại khiến con người tin rằng có một thế giới kỳ ảo hiện diện trong vô hình. Một đức tin vào điều thiện sẽ thắng ác tà. Một đức tin khiến con người ta thanh thản với những việc làm nhân nghĩa để lại cho đời. Một đức tin vào lời khấn cầu của mình sẽ được thánh thần nghe thấu, rồi dẫn đường chỉ lối đến với điều tốt đẹp trong cõi sống là bể khổ.

Từ phía đền Thượng đi lên đền thờ Hưng Đạo Vương còn khoảng nửa cây số nữa. Đường mòn nằm trong lòng thung lũng những dẫy núi bao quanh rì rào thông reo và tán rừng xanh no căng ánh sáng mặt trời nhấp nhoáng xanh mướt. Nếu ai về suối Mỡ vào mùa hè sẽ được rừng nơi này ban tặng cho những bó hoa mua tím ngát, hoa bướm trắng rung rinh bên suối ngàn róc rách… Chiều về sớm trên những mái rạ cong mình mùi khói lá của người dân bản địa. Những chú gà đập cánh vào vách chuồng tre nghe sao thấy một bữa cơm giữa rừng u u vang vang hoang vắng mà lại có gà nướng thơm vàng, xôi nếp năm, bẩy màu… Những bước chân cứ đưa ta về chiêm nghiệm với huyền thoại của đại ngàn.

Nào hãy cất bước về với những róc rách yêu thương của suối reo, đá cuội lăn lóc gọi mời từ ngàn năm xa xôi.

     Róc rách yêu thương cùng với đá.

Lối mòn xưa trên đá chỉ còn thắc thỏm trong kỷ niệm. Từ cái thủa học trò khờ khạo, ngày nghỉ, cả lớp rủ nhau về Suối Mỡ chơi. Chỉ 30km từ thị xã Bắc Giang xưa, nay là thành phố, thế mà mướt mồ hôi, thế mà háo hức trên chiếc xe đạp din hai ba đứa. Chẳng may có xe nào xịt lốp là cả bọn lại chờ đợi. Chẳng bù cho bây giờ, xe bus đến tận nơi. Nhưng khi gặp suối reo, hà hít không khí mát rượt, như một chén sâm cao ly làm mệt mỏi bỗng tan biến. Cái tuổi “bẻ gẫy sừng trâu” lại cầm tay nhau nhảy nhót trên từng hòn đá chênh vênh từ nghìn năm mà đi, mà hát, hồn nhiên vô tư đến vậy. Chúng tôi cũng gặp biết bao nhiêu viên đá được uỷ thác làm nhân chứng cho tình yêu. Những cái tên cặp đôi đứng bên nhau ghệch goạch, mà tôi áng chừng phải cố gắng lắm họ mới miết sâu được gờ đá nhọn lên mặt đá cuội phẳng lì kia. Những người yêu nhau ghi tên mình lên đó để khẳng định một tình yêu bất diệt. Biết đâu rằng vết cứa lên đá sẽ bị gió mưa làm nhạt nhoà… một tình yêu dại khờ, nhưng trong trẻo như nước suối kia. Cũng có kẻ sĩ tuổi trẻ mơ hồ khắc tên mình lên đá để mong rằng vài trăm năm sau, con cháu đọc tên mình thành một âm sắc… vô danh. Đá cười. Nụ cười của đá thành những vệt  nhăn nhăn như sóng lồi lõm, trong màu nâu xám trơ lì cùng tuế nguyệt.

Đá cuội nằm lộn xộn hàng mấy cây số từ trên thượng nguồn về hạ lưu. Chỉ có đá một mình thì đá sẽ buồn lắm. Có thể đá sẽ phát thành những âm thanh khô khốc như  buổi đốt bãi làm nương của người dân bản miền này. Nhưng đá luôn có nước lúc đầy lúc vơi, quanh quẩn chuyện trò róc rách bốn mùa. Nước ôm quanh thân đá to, đá nhỏ, mài nhẵn cho đá tròn trĩnh,  mềm mượt để xoa dịu những gan bàn chân nóng hổi vì cọ xát vào đôi giầy cục mịch của du khách về chơi.

Cứ tưởng đá và nước ở bên nhau suốt đời, nhưng mãi chỉ là cuộc tiễn đưa lưu luyến từ nghìn năm. Nước suối cứ chảy vào dòng sông Lục Nam in bóng núi Huyền Đinh vời vợi. Thế rồi, sông Lục, núi Huyền lại đưa nhau hoà vào sông Lục Đầu chảy về miền xa xôi lắm... Chỉ còn đá ở lại cùng núi rừng mòi mỏi nhớ thương.

Nếu ai như tôi, chưa quyết tâm đi đến tận cùng của đầu con suối Mỡ thì sẽ mãi mang trong tưởng tượng một nguồn nước chảy ra từ chân mây về hạ giới. Cái ngày ấy chúng tôi có biết gì đâu, chỉ là lũ học trò ham khám phá cảnh sắc thiên nhiên. Về suối Mỡ lần đầu tiên, cái thủa hoang sơ, nước cứ chảy, đá cứ trơn, có cậu bạn còn bảo: “Tất cả phải mang can hoặc chai đi để đựng mỡ nhé ”. Tôi hỏi bà nội , bà cười mà bảo rằng: “Ngố quá cơ, người ta bảo trơn như mỡ ấy chứ. Phải đi cẩn thận đấy!”. Bây giờ thì những đoạn suối nguy hiểm đã có bậc đi thoải mái. Những đoạn sâm sấp nước tắm thoải mái, có thể nằm sõng người cho nước giót vào lưng như một cách mát sa thật sảng khoái. Ngày ấy, chúng tôi hồn nhiên đùa nhau té  nước cho áo quần sũng sĩnh rồi lại ngồi hong nắng trên những tảng đá trơn bóng to như cái phản. Có khi mỗi đứa chiếm một hòn đá, nằm như ếch ngắm núi rừng xa xa, mây thênh thang trên đầu. Bọn con trai là chúa tò mò và si sĩ với bọn con gái nên leo tít hút vào rừng để kiếm những cành hoa lan hiếm hoi trở về như một chiến lợi phẩm để tất cả trầm trồ khen ngợi.

Ngày ấy xa tôi rồi, nhưng những viên đá ở đây vẫn nhớ dùm tôi. Trở lại nơi này dễ đến mười mấy năm, tôi trưởng thành và hiểu đá nhiều hơn. Tôi thích ngắm nhìn cách Nước và đá ở đây yêu nhau, lúc lặng lẽ, lúc róc rách, lúc ào ạt, lúc ầm ào thác đổ…cũng mùa đầy, mùa vơi nhưng chẳng bao giờ thiếu vắng nhau.  

Cánh cửa xe đóng sập lại vang lên âm thanh của phương tiện thời đại. Tôi lại như bị đóng gói vào chiếc hộp bằng sắt. Máy lạnh bật lên thay gió trời lồng lộng. Xe đi nhanh quá trên chiếc cầu mới bắc qua sông Lục, tôi lại thèm nhớ cảm giác đợi phà năm xưa bên bến sông nườm nượp tre xanh hai bờ, rồi cả cảm giác rùng rình có lần được đi trên cầu phao. Thế là đã xa miền róc rách yêu thương cùng đá!

Thu Hà

;?>