• SỞ VĂN HÓA, THỂ THAO VÀ DU LỊCH BẮC GIANG - Đ/C SỐ 74 Đ. NGUYỄN THỊ LƯU - P. NGÔ QUYỀN - TP. BẮC GIANG
Liên kết

 

 

 

Thông kê truy cập
  • Tổng số lượt: 2323839
  • Số người đang xem: 25
  • Trong ngày: 1029
  • Trong tuần: 29404
  • Trong tháng: 339697
  • Trong năm: 1971616
Trang chủ

Thịt đông ngày tết

( 08:33 | 18/01/2016 ) Bản để inGửi bài này qua Email

 

Cuối năm, trong mưa phùn gió bấc hay thời tiết hanh heo, cái rét khan làm nẻ bàn tay, ngồi bếp luộc bánh chưng mới gợi nhớ gợi thương những tấm lòng thèm sum họp, nhớ nhung. Trong cái rét đậm làm chết cá ngoài đầm, ngoài ao, làm tơi tả lá bàng au đỏ... thì có một món ăn đặc biệt, đến những gia đình thiếu khó cũng có thể nấu làm món ăn ngày Tết. Đó là món thịt đông. Thịt đông không phải là thịt mùa đông mà là thịt được đông đặc lại vì rét buốt. Miền Nam không có mùa đông, muốn ăn món ngon kỳ lạ này, phải nhờ tủ lạnh.

Thịt lợn phải là vai hoặc mông, thịt ba chỉ cũng được, phải thêm dăm ba miếng bì và ngon hơn, nếu quăng vào nồi mảnh thịt gà đã lọc xương, còn nguyên tấm da gà nổi hằn những vết gai "da gà". Đun kỹ cho thật nhừ, có thể nhiều nước để khi đông, nó là chất "trong trong", màu trắng hoặc màu vàng mờ như mật ong loãng, như thạch mềm mát chân răng và đầu lưỡi. Để qua đêm, cái rét cuối chạp ù ù gió thổi, phải cầm bắp ngô nướng chuyển từ tay này sang tay khác mà ăn cho ấm, đi ra đường lúc khuya rất ngại, cái rét làm mỗi con người muốn gần gũi tri ân hay bạn tình san sẻ... cái rét ấy sẽ làm nồi thịt đông đông lại. Mặt nồi là lớp mỡ mỏng đã trắng ra, mịn màng mà nhà thơ Bạch Cư Dị đời Đường đem ví nó với nước da nàng Dương Quí Phi: "Da như mỡ đông".

Có thể cầm dao xắn ra từng miếng đặt lên đĩa, ngon lành như một thứ bánh, có thịt nạc, thịt mỡ, miếng bì và nhất là chất "trong trong", chất đông đặc.

Ăn thịt đông dù là mỡ cũng không ngấy không ngán. Miếng giò lụa, miếng chả quế, miếng thịt gà, miếng măng ninh... được miếng thịt đông đưa tiễn thì cái lưỡi lại hoàn nguyên như lúc mới đầu vào cỗ. Đi kèm củ hành nén thơm thơm, giòn tan, chua dịu thì không ai có thể từ chối, không món nào có thể xem thường nó: Món thịt đông miền Bắc.

Nồi thịt đông vừa đun nhừ xong, phải nhẹ tay, để nguyên một chỗ trong nơi thoáng gió, ngoài hiên càng tốt, không được xê dịch nữa, không độn vào nữa, kẻo nó "long chân", không đông lại được, gọi là vữa, mất ngon. Nấu nồi thịt đông đơn giản không công phu bằng nồi cá kho ăn tết, con chim hầm, con gà tần... nhưng quan trọng là liều lượng vừa phải để thịt và bì cùng nước nhuyễn vào nhau, không đặc, không loãng, dễ đông, có nhiều chất đông. Cũng có thể thêm một chất muối cho đỡ nhạt nhẽo, nhưng rất ít, mặn thì thịt cũng không đông được.

Cứ tới tháng chạp của miền Bắc, món thịt đông nhờ mùa rét ngọt mới xuất hiện. Ngày thường, có gia đình nấu xong cho vào tủ lạnh, cũng là thịt đông, nhưng không thể ngon bằng khi trời rét mướt, đông một cách tự nhiên, hơn nữa, ăn thịt đông còn cần đến không khí ấm cúng của gia đình mặc kệ ngoài kia tái tê buốt giá.

Ngày nay có các món "ăn nhanh", đặt ngoài chợ, ngoài hàng trong mươi phút là có đủ, dù là ngày tết cần nhiều món cho mâm cỗ Tết, mà phần lớn người dân đô thị, ít thì giờ, thiếu kinh nghiệm gia chánh... nên coi là thuận tiện.

Riêng món thịt đông thì hình như không thể thế. Nó vẫn phải do bàn tay người bà, người mẹ, người chị đảm đang, quán xuyến, cẩn thận sửa soạn mà nấu lấy trong gia đình mới là ngon là rét buốt "đại hàn chi cực" ai cũng áo quần to sụ, khăn mũ, giầy tất đầy mình...

Tết miền Bắc bao giờ cũng rét, có mưa xuân, có nắng non, loài nắng không đủ làm ấm con người... món thịt đông mới là người bạn đồng hành của gió mưa và lạnh giá./.

Đắc Thành

 

 

 

 

;?>