• SỞ VĂN HÓA, THỂ THAO VÀ DU LỊCH BẮC GIANG - Đ/C SỐ 74 Đ. NGUYỄN THỊ LƯU - P. NGÔ QUYỀN - TP. BẮC GIANG
Liên kết

 

 

 

Thông kê truy cập
  • Tổng số lượt: 280919
  • Số người đang xem: 39
  • Trong ngày: 1781
  • Trong tuần: 18834
  • Trong tháng: 280919
  • Trong năm: 280919
Trang chủ

Ghi chép và suy nghĩ qua hội thảo Phòng chống buôn bán phụ nữ và bạo lực gia đình ở Bắc Giang

( 20:32 | 02/08/2010 ) Bản để inGửi bài này qua Email

Nhân kỷ niệm ngày gia đình Việt Nam (28/6) trong tháng 6 năm 2010, Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh Bắc Giang đã phối hợp với một số cơ quan, ban ngành của tỉnh tổ chức Hội thảo và Tọa đàm về phòng, chống buôn bán phụ nữ, trẻ em, phòng chống bạo lực gia đình và xây dựng gia đình "no ấm, bình đẳng, tiến bộ, hạnh phúc".

Tại hai Hội nghị trên, có sự tham gia của đại biểu các cơ quan chức năng cấp tỉnh, lãnh đạo Hội phụ nữ các huyện, thành phố, đại diện các gia đình hội viên đạt nhiều thành tích trong phong trào xây dựng gia đình "ít con, no ấm, bình đẳng, tiến bộ, hạnh phúc". Đặc biệt có ba gương mặt, trong đó 2 phụ nữ là nạn nhân bị buôn bán từ nước ngoài trở về và một là nam giới - người đã gây nên nhiều hành vi bạo lực trong gia đình, nay đã sửa chữa, tiến bộ và được mời tham gia Hội thảo.

Trường hợp thứ nhất là chị Nguyễn Thị Hà - sinh năm 1973 tại xã Hoàng Ninh, huyện Việt Yên. Năm 1992, khi chị Hà vừa 19 tuổi đã bị lừa gạt, bán sang Trung Quốc phải lấy người chồng ngoài ý muốn. Chị Hà cho biết: thời gian đó, hoàn cảnh gia đình gặp rất nhiều khó khăn về kinh tế, nghe lời người thân, bạn bè lên Lạng Sơn làm ăn, bị chuốc thuốc mê rồi đưa sâu vào đất Trung Quốc. Sau khi phải lấy chồng bất đắc dĩ, đến nay chị đã có 2 con (một cháu 16 tuổi, một cháu 14 tuổi). Suốt thời gian ở Trung Quốc chị phải làm lụng cực kỳ vất vả, nhưng chỉ được ăn cháo là chủ yếu, thỉnh thoảng mới được bữa cơm. Chồng chị là một kẻ thất học, vũ phu, nghiện ngập cờ bạc, thường xuyên hành hạ chị về thể xác và tinh thần. Khi sinh đứa con thứ hai là con trai mới được bà mẹ chồng "nới lỏng" về thời gian và trong các quan hệ với cộng đồng. Chính trong dịp này, chị đã nhân cơ hội để thoát trở về Việt Nam năm 2004. Đến nay, sau gần 6 năm được trở về sum họp với gia đình, mặc dù không bao giờ muốn quay lại nhà chồng, nhưng lúc nào chị cũng nhớ thương 2 đứa con da diết... Hiện tại, chị vẫn sống với cha mẹ, gia đình và đã từng bước hòa nhập với cuộc sống ở quê hương...

- Trường hợp thứ hai là chị Bùi Thị Huệ, sinh năm 1978 ở khu thị trấn Nếnh, huyện Việt Yên. Trước đây chị mở cửa hàng dịch vụ trang điểm cô dâu và thời trang. Năm 2000 trong một lần đi làm tại Lạng Sơn chị bị lừa gạt, dụ dỗ đẩy sang Trung Quốc, bắt buộc làm nghề mại dâm, đến năm 2006 được cứu thoát. Suốt trong thời gian làm mại dâm chị Huệ bị xô đẩy, mua bán qua nhiều ổ chứa, nhiều chủ chứa đến khi phát bệnh không hành nghề được nữa, bọn bất lương mới vứt chị vào một trạm xá địa phương và may mắn được cứu thoát. Lúc trở về Việt Nam, chị Huệ chỉ còn 29kg, đến nay đã bình phục và từng bước hòa nhập với cộng đồng.

- Trường hợp thứ ba là anh Lê Văn Bộ - người dân tộc Tày, sinh năm 1970 ở thôn Dần 1, xã Hữu Sản, huyện Sơn Động. Năm 1993 anh lấy vợ người cùng thôn, hoàn cảnh kinh tế gia đình những năm 90 gặp rất nhiều khó khăn, phải chạy ăn từng bữa. Bản thân anh Bộ là người nghiện rượu, trong nhiều lần say, anh đã hành hạ vợ đến mức phải đi bệnh xá, chị phải về nhà mẹ đẻ sinh sống, tình cảm vợ chồng bị sứt mẻ, đứt đoạn tưởng chừng không thể nào chắp nối được. Trong tình thế đó, Hội Phụ nữ và những thành viên tham gia Câu lạc bộ gia đình ở địa phương đã kịp thời giúp đỡ, động viên, giảng giải anh Bộ dần dần tỉnh ngộ nhận thức rõ sai lầm của mình. Hội Phụ nữ và chính quyền đã tạo điều kiện để gia đình anh Bộ được vay vốn phát triển sản xuất , được trợ giúp về con giống, chuyển giao kinh nghiệm khoa học kỹ thuật để chăn nuôi, trồng trọt... Nhờ đó, đến nay, gia đình anh Bộ đã thoát nghèo, có một ngôi nhà gỗ 3 gian, mua sắm được giường tủ, ti vi, nợ ngân hàng cũng đã trả được, Gia đình anh trồng được 4 ha keo, bạch đàn chuẩn bị được thu hoạch, các con ngoan, chăm chỉ học hành, gia đình lại hòa thuận, hạnh phúc.

Từ 3 trường hợp trên, có thể rút ra một số cách làm cần thiết cho công tác phòng chống buôn bán phụ nữ, phòng chống bạo lực gia đình như sau:

- Cả 3 con người trên đều có hoàn cảnh chung như nhau là: hoàn cảnh kinh tế gia đình rất khó khăn (thuộc diện hộ nghèo), trình độ hiểu biết thấp, thiếu thông tin. Chính vì nghèo, khó khăn và thiếu hiểu biết nên trường hợp chị  Hà, chị Huệ đã bị lừa, dụ dỗ sang Trung Quốc. Trường hợp anh Bộ cũng do nghèo khó, túng quẫn, thiếu hiểu biết đã tìm đến rượu và gây bạo lực gia đình, dẫn đến nguy cơ tan vỡ gia đình...

- Để ngăn chặn, phòng chống buôn bán phụ nữ và bạo lực gia đình có hiệu quả phải có những giải pháp đồng bộ, phải được sự quan tâm của các cấp, các ngành, của mỗi gia đình và toàn xã hội. Đặc biệt công tác này cần được quán triệt đến từng gia đình. Chính gia đình là pháo đài vững chắc nhất để ngăn chặn các tệ nạn xã hội xâm nhập vào gia đình. Trong trường hợp các gia đình có con em, người thân phải đi làm ăn xa thì cần nhắc nhở thường xuyên, chủ động, cảnh giác tránh bị kẻ xấu lôi kéo, dụ dỗ, lừa gạt. Bằng tình thương, trách nhiệm, các gia đình dù nghèo khó, hãy lựa chọn phương án để thoát nghèo thông qua sự giúp đỡ, tạo điều kiện của chính quyền, đoàn thể địa phương trên chính quê hương của mình, đừng mơ tưởng, vội vàng cho con em của mình 'xuất ngoại" theo con đường bất hợp pháp sẽ phải trả giá.

- Đối với những trường hợp lầm lỗi đã được trở về, gia đình phải là chỗ dựa xoa dịu nỗi đau quá khứ, giúp họ vững bước hòa nhập trong gia đình và cộng đồng. Chính quyền, các đoàn thể địa phương cần quan tâm, tạo điều kiện để họ hòa nhập cuộc sống, tránh mặc cảm, tự ti, tránh kì thị, phân biệt giúp họ từng bước vươn lên làm lại cuộc đời.

- Đối với những vụ việc bạo lực gia đình, chính quyền, đoàn thể địa phương cần có những biện pháp thích hợp để giúp đỡ kịp thời. Không nên quan niệm đó là việc riêng của gia đình họ, tránh việc bé xé ra to trở thành nghiêm trọng. Việc tuyên truyền luật pháp là rất cần thiết, nhưng luật pháp cũng không thể tác động tốt hơn tình cảm chân thành của những người thân trong gia đình, những người được giao trách nhiệm trong các đoàn thể, với tình thương yêu thực sự, hãy khuyên giải cho họ nhận ra lỗi lầm, biết chăm lo xây dựng gia đình no ấm, hạnh phúc.

Thành Trung

;?>